Chạm mùa lá đổ

Tháng chín chợt buồn
Mưa bong bóng vỡ tan
Ta lặng lẽ cùng thu hòa trong phố,
Chân rón rén sợ chạm mùa lá đổ,
Heo may đã về đây
Ta cũng đợi thu về…

Share

Ngày xưa ơi..

Giá ngày xưa tạo hóa cứ vô tình
Đừng bắt nhịp hai trái tim xa lạ
Gặp nhau đâu đã là tất cả
Xa nhau đâu chỉ một vài ngày…

Share

Đừng ngoảnh lại

Em cứ đi đi, đừng ngoảnh lại
ngọn gió tương lai không thổi phía sau lưng

Share

Vạt nắng đông tàn

Đầu đông là thời gian của nỗi nhớ, của sự da diết thỏa lấp từng nỗi niềm yêu thương. Một tay rời khỏi thu, một tay chạm vào đông chớm lạnh, ranh giới mong manh giữa quá khứ và hiện tại.

Share

An nhiên…

Bình yên là khi ngoảnh lại những năm tháng đã qua….Bình yên là trở về nơi ấy,…. chỉ cần thế là đủ.

Có những nơi chỉ nên đi một mình. Có những khoảnh khắc chỉ nên đơn lẻ, côi cút để cảm nhận rõ lòng mình không chỉ có trống vắng.

Share

Chông chênh

Cớ gì phải trói mình trong những cảm xúc không tên rồi chực trào oà vỡ
Vẫn biết trong lòng ai cũng có một khoảng mênh mông gọi tên là miền nhớ
Sao ta vẫn thấy mình chưa-đủ-nhớ để quên?

Share

Tìm đâu yêu thương xưa mong manh

Phố mùa này hết trống vắng mong manh

Mùa không lạnh sao đong đầy nỗi nhớ
Anh nghe không yêu thương trong tiếng thở
Khúc giao mùa, sao chẳng gửi cho em?

Share

Khúc giao mùa tháng 7

Có nỗi nhớ không bao giờ phai cũ
Nhuộm những con đường đến nắng cũng vàng hơn.

Share

Ngày không anh

Chẳng có mặt trời nào mọc trong đêm. Sao em mãi đi tìm điều không thực? Cuộc tình đã chết rồi trong ký ức Em chờ gì mà không chịu buông tay. (Song Nhi) Chợt thấy xung quanh như trở nên xa lạ, vẫn con đường ấy, vẫn hàng cây ấy, và cả bầu trời…

Share

Thu hanh hao…

Cái nắng thu giòn giã,vàng vọt, trong vắt đến nao lòng… Đôi bờ chông chênh của thời gian hư – thực, quá khứ – hiện tại, cái mất – cái hiện hữu… Chớm nắng hanh hao vỡ vụn bên thềm cửa… đâu phải muốn lặng lẽ đi bên đời nhau là dễ Em chẳng biết…

Share

Tháng năm và nỗi nhớ

Tháng năm về rồi đó anh ! Trời đã trút những cơn mưa chứa dồn từ năm cũ Em vẫn thế… như chiếc lá chiều ủ rũ Chờ tháng năm …không biết để làm gì !? Tháng năm hôm nào đánh dấu mốc cuộc chia li Trên lối ngoặc của đoạn đừơng hai lối rẽ…

Share

Cho anh

Em chẳng bao giờ có thể lãng quên đâu Con sông tím cánh lục bình trôi nổi Năm tháng đi hoang tuổi thơ rong ruổi Tìm ánh mai chiều chắp vá một tình thương Em có thể nào bỏ nổi những tơ vương Ký ức như vì sao lạc vào hồn ngây dại Những khát…

Share

Ngoảnh lại

Quãng đường dù dài, đi thật chậm vẫn phải đến điểm dừng… Câu truyện cổ nằm yên trong nỗi nhớ đã gửi trao Em xin gửi về dòng sông mang tên: ký ức Mái trường cũ là đây, hàng phượng vỹ là đây và mình, là người của những tháng ngày xa xưa ấy, còn…

Share

Mong manh, mềm yếu và vụn vỡ…

…Người như cơn gió thoảng qua cuốn hết yêu thương nay còn đâu? đong đếm ký ức bao nhiêu đây ngủ vùi trong quên – nhớ… Rồi bất chợt thu về không có anh Cái se lạnh cũng làm em tê tái Những con đường như nối nhau dài mãi Em chẳng biết đâu là…

Share